本音(honne: thực tâm)と建前(tatemae: bề ngoài), hay là sự "giả tạo" của người Nhật.
Nhiều người nghĩ rằng người Nhật "giả tạo". Trước khi nói về cái giả tạo này, nên rạch ròi mấy nghĩa tiếng Việt mà nhiều người dùng lẫn lộn nhau.
1. Giả tạo tức là nghĩ một đằng nói một nẻo. Sống 2 mặt.
2. Giả dối tức là nói một đằng làm một nẻo. Treo đầu dê bán thịt chó.
3. Tiêu chuẩn kép (double-standard), tức là khó người dễ ta, đạo đức giả.
2. Giả dối tức là nói một đằng làm một nẻo. Treo đầu dê bán thịt chó.
3. Tiêu chuẩn kép (double-standard), tức là khó người dễ ta, đạo đức giả.
Honne và Tatemae chỉ là nói về sự "giả tạo", đó là 1 mặt văn hóa của người Nhật, một văn hóa rất nổi tiếng. Người Nhật tránh không nói thẳng ra suy nghĩ xấu về đối phương, cố gắng nói tốt, nếu nói dối là vô hại thì họ sẽ nói dối để làm vui lòng đối phương. Cũng có khi là để trốn tránh hiện thực, để tạo tự vệ, để tự tồn tại, để tránh đối đầu. Nói chung thì quá mức sẽ làm cho người khác nghi ngờ con người thật của mình, nhưng ở một mức độ nhất định thì chính người Việt cũng vậy đó. Đó là văn hóa chung của người Đông Bắc Á. Trong nước VN thì người miền Bắc cũng có văn hóa này, so với văn hóa "thẳng ruột ngựa" của người miền Nam.
Sự giả dối, thì chắc là người Nhật không đáng bị nói mà chính là người VN cơ. Người Việt chúng ta chắc tự biết với nhau đã đủ nhỉ?
;)
Còn tiêu chuẩn kép, cả thế giới mắc phải bệnh này, nhất là về chính trị. Một số người Việt nói rằng bọn nó chê mình thế này thế nọ nhưng chính chúng nó cũng thế, thì đấy chính là tiêu chuẩn kép, chứ không phải là giả tạo nhé.
Hai mặt giả dối và tiêu chuẩn kép thì không bàn ở đây. Nói tiếp về sự giả tạo thôi.
Honne và Tatemae thực tế như thế nào?
Tatemae: "bạn thật là giỏi tiếng Nhật"
Honne: "biết vài câu tiếng Nhật như thế là đáng khen hơn người không biết câu nào rồi"
Honne: "biết vài câu tiếng Nhật như thế là đáng khen hơn người không biết câu nào rồi"
Tatemae: "món ăn này ngon lắm."
Honne: "nhìn cách tôi ăn là biết chứ gì"
Honne: "nhìn cách tôi ăn là biết chứ gì"
Tatemae: "sắp đến giờ chuyến tàu cuối của anh chưa?"
Honne: "thôi giải tán đi chứ nhỉ"
Honne: "thôi giải tán đi chứ nhỉ"
Tatemae: "cá tính ra phết nhỉ"
Honne: "hơi bị một mình một kiểu đấy"
Honne: "hơi bị một mình một kiểu đấy"
Tatemae: "nếu có thời gian thì tôi sẽ tham gia"
Honne: "không quan tâm"
Honne: "không quan tâm"
Tatemae: "để lần sau nhé"
Honne: "lần sau là mùa quýt đấy"
Honne: "lần sau là mùa quýt đấy"
Tatemae: "quý khách để điện thoại hơi xa nhỉ"
Honne: "ông nói to lên"
Honne: "ông nói to lên"
Tatamea: "đã có cố gắng"
Honne: "vô tích sự"
Honne: "vô tích sự"
Tatemae: "tôi có chút quà mọn"
Honne: "tôi rất quý anh"
Honne: "tôi rất quý anh"
Tatemae: "tôi biết là ở đâu cũng có người này người nọ"
Honne: "bọn cậu đang gây phiền toái đấy"
Honne: "bọn cậu đang gây phiền toái đấy"
...
Vậy người Việt thì sẽ như thế nào? Sẽ nói thẳng tuột hay không? Mong chờ các comment thú vị ở dưới.
Lưu ý: bài viết mang quan điểm cảm nhận cá nhân.
Viết thêm: bài viết này không cổ vũ sự "giả tạo" với ý là sống không thật, chỉ muốn nói rằng sự nói giảm nói tránh là văn hóa của người Nhật, và thực ra VN cũng có đấy chứ không phải là không. Họ cũng không có ý làm hại ai với cái văn hóa đó mà thực ra là ngược lại. Khi mà đã thuộc về văn hóa thì có nhiều cách nhìn, nhiều cách đánh giá tùy theo người đánh giá. Nhưng cũng như tất cả mọi thứ khác, cái gì quá cũng đều là không tốt.











